Vũ Mạnh Cường mặc jean và áo trắng trong bộ hình kể chuyện “ Sài Gòn dễ thương”

"Lạ lắm, tôi đi xa Sài Gòn chừng ba ngày là không chịu nổi nữa. Nhớ sao mà nhớ. Hỏi nhớ điều gì thì nghe chừng mênh mông quá", Mạnh Cường chia sẻ.

"Tôi quyết định bắt đầu thực hiện series ảnh 'Sài Gòn dễ thương'. Như một cách nắm bắt và ghi lại nỗi nhớ của mình về thành phố này". 


Ăn đậu hũ - Nỗi nhớ, đôi khi chỉ là hương vị của một món ăn bình dị bên góc đường. Món ăn gợi nhớ không chỉ vì vị ngọt của đường; vị béo của nước cốt dừa mà còn gợi thương bằng nụ cười hồn hậu của người mẹ gồng gánh hương vị quê nhà từ miền Trung xa xôi.


Đọc báo - Nỗi nhớ, là buổi sáng ngồi ở công viên Thống Nhất. Vừa nhâm nhi ly cà phê sữa đá, vừa lắng nghe nhịp sống của thành phố buổi bình minh. Đó là nơi giao hòa của thế giới hiện đại sôi động và sự tĩnh tại an nhiên. 


Qua khung cửa - Nỗi nhớ, là khung cửa nhỏ từ một chung cư cũ nhìn ra trung tâm thành phố. Ở đó có tháp nhà thờ Đức bà trăm năm cổ kính - một trong những biểu tượng tâm linh, lịch sử và văn hóa của thành phố này. 


Con đường me - Nỗi nhớ, có khi là chút xao xuyến đi qua con đường tôi cho là thơ nhất thành phố - con đường có lá me bay. Tháng Tư, những tàng me vừa thay áo mới phủ xanh ngát trên đầu người đi đường. Xanh như thể chưa từng có những ngày nắng đỏng đảnh qua đây. 


Vá xe - Nỗi nhớ, nhiều lúc chỉ về một góc đường thôi. Nơi có giàn hoa giấy vẫn nở hồng rực suốt bốn mùa bất chấp nắng mưa. Nơi vẫn bao dung cưu mang bao phận đời tha hương... 


Đứng trước chung cư cũ - Nếu bạn hỏi tôi yêu và nhớ thành phố này vì điều gì? Tôi không định nghĩa được. Chỉ biết, tôi có thể kể bạn nghe về nhiều  lắm những góc nhỏ dễ thương như thế này.


Chạy xe ôm - Hãy thử một lần bạn chạy thật chậm trên những con phố Sài Gòn. Hãy thử một lần làm một tài xe ôm, đẫm mồ hôi hòa vào dòng người, xe cộ, những ngã tư đèn xanh đỏ... để cảm nhận được từng nhịp thở của thành phố vừa thân quen vừa đổi mới từng ngày.


Cầu thang - Đã bao giờ bạn nhìn thật kỹ cầu thang ở những chung cư cũ, nơi quá khứ để lại những câu chuyện chưa bao giờ kết thúc, nơi lưu giữ ước mơ và cả những trăn trở đời thường.


Bồ câu - Tôi nhận ra rằng, cái đẹp không đâu xa. Ngay ở chính nơi thân thương mình sống, nếu nhìn bằng con mắt của tình yêu, bạn sẽ thấy nó dễ thương biết chừng nào.

Duy England
Stylist: Nắng
Photo: Mễ Thuận
MUA: Tân Nguyễn

TIN MỚI NHẤT

Tắt Quảng Cáo [X]