Quách Ngọc Tuyên: “Anh Hoài Linh nói cứ mua nhà đi, anh sẽ giúp”

Sau gần 20 năm lăn lộn với nghề, Quách Ngọc Tuyên đã mua được nhà và xe nhờ sự giúp đỡ của NSƯT Hoài Linh.

Có người nói rằng web-drama “Vi Cá tiền truyện” đã thay đổi cuộc đời Quách Ngọc Tuyên. Điều này có chính xác không?

Đổi đời thì không hẳn nhưng rõ ràng nhờ có dự án phim đầu tay mà tôi có cơ hội thăng tiến nhiều hơn. Sau khi Vi Cá tiền truyện được phát sóng và thu về hiệu ứng tích cực, các nhà sản xuất chủ động đẩy tôi lên đóng vai nam chính trong phim của họ.

Tôi cũng được anh em đồng nghiệp yêu quý và tôn trọng hơn. Và điều đặc biệt là, giờ đây khi ra đường, khán giả từ già đến bé đều gọi tôi là “anh Vi Cá” hoặc Quách Ngọc Tuyên. Cảm giác được mọi người biết đến “sướng” lắm.

Nhưng thỉnh thoảng, tôi cũng thoáng buồn khi đi quay chương trình hoặc đóng phim, một vài đồng nghiệp trước đây có tên tuổi hơn tôi, đã nói rằng ngày xưa Quách Ngọc Tuyên có là gì đâu, mà giờ trúng phim Vi Cá lại lên cao rồi. Tôi nghe vậy cũng chỉ biết im lặng.

Nhưng điều quan trọng hơn là cát-xê thì chưa thấy anh nhắc tới?

Ngày trước, cát- xê của tôi chỉ ở tầm trung thôi nhưng giờ nhà sản xuất trả cao hơn. Cách đây khoảng 1-2 năm, vai của tôi trong phim chỉ tầm mấy chục triệu, giờ tăng gần gấp đôi. Nhà sản xuất họ chủ động tăng chứ tôi không đề cập, vì tôi thấy họ đã biết điều với mình rồi thì không cần đòi hỏi thêm nữa. 

Cái gì cũng có mức độ, người ta đã trả tôi mức giá hợp lý nhưng tôi lại tham lam đòi cao hơn nữa, họ sẽ nghĩ khác về tôi. 

Có những nơi họ hỏi sẽ gửi cho tôi bao nhiêu, tôi hỏi ngược lại là anh/chị gửi được cho tôi bao nhiêu. Họ nói giá và nếu thấp thì tôi sẽ hỏi có thể lên cho tôi thêm chút nữa được không, khi đó họ tự cân nhắc và trả cát- xê. Còn những bầu show tự đưa giá hợp lý nên tôi không đòi thêm.

Có người nói rằng nhờ Vi Cá mà Quách Ngọc Tuyên đã mua được nhà và xe. Điều này chính xác thế nào?

Ngày xưa tôi không có tiền để mua nhà đâu, đó là sự liều lĩnh. Bởi vì lúc tôi mua nhà, trong người tôi chỉ có đúng 20 triệu đồng, mà số tiền đó đoàn phim còn đang thiếu. 

Tình cờ, một đứa em giới thiệu dự án với giá cũng tương đối dễ thở. Tôi qua xem nhà mẫu thấy được nên mua liền. Thật sự nếu không có anh Hoài Linh đứng sau hỗ trợ, tôi không dám nghĩ đến chuyện mua nhà đâu.

Anh Linh nói có khả năng thì mua, còn không nói một tiếng anh sẽ giúp đỡ. Tất nhiên, 20 triệu không đủ đóng tiền cọc nên tôi gọi điện cho Hoài Linh. Anh nói cứ mua đi và là người đầu tiên cho tôi mượn tiền. Tôi mượn thêm một ít của người dì ở dưới quê thì đủ tiền cọc. 

Sau đó, tôi “cày” ngày “cày” đêm vì một tháng phải trả gần 30 triệu tiền nhà. Cái gì tôi cũng đi làm, thậm chí có những chương trình quay một số có 300 nghìn đồng tôi cũng nhận. Một ngày chỉ quay 2-3 số thôi nhưng tôi xin người ta cho quay thêm khoảng 5-7 số thì được thêm mấy triệu.

Tôi “cày” 2,5 năm là trả hết số tiền mua nhà. Cách đây hơn 1 năm tôi mua xe, mà lúc đó cũng chỉ có 50 triệu đồng, nhưng cũng nhờ anh em giúp đỡ và tôi trả góp theo tiến độ. Bây giờ vẫn còn một chút nhưng cũng thoải mái rồi.

Đã “an cư”, anh có khát vọng gì với nghiệp?

Cuộc sống bây giờ cũng ổn định rồi nên tôi sẽ chơi “khô máu” với nghề (cười). Tôi cực kỳ tham vọng nhưng phải đi như thế nào cho đúng chứ không phải dẫm đạp lên người khác để đạt được mục đích. 

Tôi muốn mình được nổi tiếng hơn nữa, muốn được khán giả yêu thích càng lâu càng tốt vì tôi biết tuổi nghề của diễn viên cũng chỉ có mức độ. Mỗi lần khấn Tổ, tôi đều xin Tổ cho tôi được sống mãi với nghề. Tôi biết khả năng của mình không hoạt ngôn được như Trấn Thành hay Trường Giang nên sẽ đi một hướng khác. Tôi chọn sự đa dạng về diễn xuất chứ không dừng lại ở mức độ diễn hài.

Thứ 2, tôi cũng ý thức được ngoại hình của mình có chút sáng sủa nên tôi chăm chút cho hình ảnh để đa dạng hóa diễn xuất. Tất nhiên, tôi mong muốn thì phải lao động chứ nghĩ không thì cũng vô ích.

Nên đó là lý do anh liên tục hoạt động, dù có khi làm chương trình thiện nguyện thì khó thu về lượt view như mong đợi?

Sau Vi Cá tiền truyện, tôi làm Cái Tết của thằng khờ vì đã hứa với khán giả thì phải làm. Tôi quan niệm chữ tín phải đặt lên hàng đầu để tạo niềm tin với nhà sản xuất và người hâm mộ.

Chương trình Cảm xúc bất ngờ lại khá nhân văn. Tôi làm trong khả năng của bản thân. Có thể số tiền tôi mang đến cho những hoàn cảnh khó khăn không đáng bao nhiêu, nhưng đó là tấm lòng tôi muốn chia sẻ với cộng đồng.

Có thể, lượt xem sẽ không được nhiều như khi làm phim. Nhưng tôi làm được điều ý nghĩa và nhân rộng cảm xúc đẹp đó đến bao người thì cũng là một thành công, mà không cần phải ồn ào.

Thật sự, khi tôi đến và lắng nghe câu chuyện của các cụ, tôi nghĩ mình mới là người được “lời” chứ không phải họ. Bởi ở đó, tôi được khóc và cười theo từng niềm vui tưởng chừng rất nhỏ nhặt nhưng lại rất quý báu mà không có cảm xúc nào giống cảm xúc nào.

Gần đây người ta nói đến mặt trái của những phim về giang hồ. Anh có e ngại phim Vi Cá cũng bị đánh đồng về những ảnh hưởng tiêu cực đến người xem, nhất là đối tượng nhỏ tuổi?

Tôi không có ý kiến về những sản phẩm của người khác, vì mỗi người mỗi suy nghĩ nên có cách thể hiện khác nhau. Tôi không ngại chuyện mình làm phim về giang hồ thu hút rồi người khác cũng bắt chước làm theo. Người ta cứ xem sản phẩm của tôi rồi hãy nói chuyện.

Có thời gian mọi người nói làm phim giang hồ nhiều nên ảnh hưởng đến thiếu nhi. Nhưng tôi đã tính toán rất kỹ lưỡng, đặc biệt yếu tố nhân văn vẫn là trọng tâm của câu chuyện. Trong quá trình quay, chúng tôi cũng tính đến mức độ cho phép nên ngay cả những chuyện đâm chém, máu me đều hạn chế.

Nếu nói phim giang hồ của chúng tôi làm ảnh hưởng đến trẻ nhỏ thì không lẽ ở Mỹ, Hồng Kông – cái nôi của phim giang hồ nên khán giả cũng bỏ đi làm giang hồ hết sao? Tôi vẫn cho rằng tùy phim và quan trọng là nhận thức, giáo dục của mọi người.

Cảm ơn Quách Ngọc Tuyên và chúc anh nối tiếp đam mê và thành công!

Duy England

TIN MỚI NHẤT

Tắt Quảng Cáo [X]